TRÙN QUẾ CỦ CHI TRẢI NGHIỆM VÙNG ĐẤT 7 NÚI – HUYỆN TỊNH BIÊN

Huyện Tịnh Biên có tên huyện 7 núi

Huyện Tịnh Biên có tên huyện 7 núi

Trong 1 dịp về quê thăm bà con bên nội tại huyện Tịnh Biên, tỉnh An Giang, tôi lần đầu tiên có cơ hội đến vùng đất có tên huyện 7 núi  giáp ranh với Campuchia để có những trải nghiệm mới trên vùng đất mới lạ này. Trước đây, vì nhiều nguyên nhân khác nhau mà tôi chưa thể về được, và bây giờ cái cảm giác về với quê hương thật tuyệt vời làm sao.

Khi mới đến nơi tôi còn ngỡ ngàng và nhìn xa xa không biết cây gì nhìn thấy lạ mà nhiều đến thế và khi chú Út tôi nói :”cây thốt nốt đó con” tôi mới giật mình thì ra thốt nốt mình hay ăn bây giờ mới được tận mắt thấy cây của nó, Theo như tôi biết cây thốt nốt phải được trồng từ khoảng 30 năm mới có thể cho ra nước thốt nốt để làm đường thốt nốt hay để uống giải khát.

Đứa trẻ kiếm mưu sinh trên đồng ruộng

Đứa trẻ kiếm mưu sinh trên đồng ruộng

Và tôi không đợi lâu mà phải thử ngay. Tôi bắt đầu cùng anh tôi đi tìm mấy quán gần đó và uống thử nước thốt nốt như thế nào, và cuối cùng cũng tìm được một quán có vỏng. Cầm ly lên tôi hớp ngụm đầu tiên tôi thấy nước lợ lợ ngọt ngọt như thế nào và hớp thứ 2, thứ 3 tôi mới nhận ra rõ ràng hương vị của nước thốt nốt, thật mát lạnh và đã khát làm sao. Rồi tôi mới tò mò hỏi cách chế biến và giá các loại sản phẩm từ thốt nốt, cụ thể là đường thốt nốt có giá 30 ngàn đồng/kg, nước thốt nốt thì 1 chai 1 lít rưỡi 20 ngàn, còn thịt thốt nốt thì tôi không nhớ rõ lắm.

Cuộc sống mộc mạc của người dân huyện Tịnh Biên

Cuộc sống mộc mạc của người dân huyện Tịnh Biên

Và tôi bắt đầu được em tôi chở đi vòng vòng huyện Tịnh Biên tham quan vào buổi chiều tối, tới cửa khẩu Tịnh Biên thì mọi người đã bắt đầu ít qua lại hơn vì tới tối hơn tí nữa thì không còn được qua lại nữa. Tôi bắt đầu tham quan các chợ ngoài thị trấn, khung cảnh nhộn nhịp như bao thị trấn khác nhưng vẫn có nét đặc biệt của nó, dọc đường đi tôi thấy có rất nhiều chùa, trong đó có 1 chùa rất đặc biệt hình tháp nhiều tầng giống như những chùa bên Campuchia mà tôi được thấy trên tivi. Do là thị trấn gần cửa khẩu nên có rất nhiều sản phẩm với các thương hiệu từ Campuchia được kinh doanh và tôi thiết nghĩ sau này thị trấn này chắc hẳn sẻ rất phát triển vì là nơi giao thương giữa 2 nước nên hàng hóa được trao đổi hết sức nhộn nhịp và tôi muốn có 1 mãnh đất ở ngay thị trấn này sau vài năm nữa.

Đi hết thị trấn và chạy qua những cánh đồng lúa với những chú bò cỏ đang còn ăn bửa cuối trước khi vào ngủ thì tôi lại nhớ đến con trùn quế của tôi, tôi tự hỏi ở đây sử dụng phân bò như thế nào? và tôi bắt đầu thấy người ta gom đống lại mà chưa biết làm gì? chắc chỉ có để bón lúa mà thôi, vì ở đây ngoài lúa với thốt nốt thì hầu như cây khác rất ít được trồng rộng rãi. và ngành chăn nuôi hầu như cũng chỉ có nuôi bò, nếu nuôi trùn quế được ở đây thì chắc có xuất qua Campuchia là gần nhất thôi.

Không có lo lắng cho tài sản nơi đây

Không có lo lắng cho tài sản nơi đây

Và rồi tối cũng đến, trên con đường mà nhà chú ÚT tôi ở tối đen thin thít, vì nhà chú Út tôi bán tạp hóa nên lâu lâu có người đến mua đồ cũng thấy nhộn nhịp tí, nếu không chắc yên lặng không chịu được, và em tôi rũ tôi qua ngồi chơi với mấy đứa bạn của nó, một nền xi măng chỉ có ánh trăng chiếu gọi vào đã được bày sẳn nồi lẩu trăng với 1 bình rượu đế. Bạn thấy có thú vị không khi ăn thịt trăng dưới ánh trăng cùng với rượu đế. Một trải nghiệm quá thú vị đối với tôi, trước mặt bên đường là cánh đồng lúa bao la với sau đó là dãy núi dài bao phủ cùng với làn gió thổi hiu hiu mát lạnh từ cánh đồng thổi vào, sướng hết cả người. Nếu tôi biết làm thơ là tôi đã làm 1 bài rồi, thật sự là quá lãng mạn.

Và Buổi sáng mai cũng đến, bắt đầu buổi sáng hết sức nhộn nhịp để chuẩn bị đám giổ cho bà nội tôi, mọi người ra vào, mỗi người một việc hết sức tấp nập vì tấc cả anh em chú bác tôi đều về, lần đầu tiên tôi được chứng kiến một đám giỗ ở dưới quê, phong tục có khác so với phong tục tôi hay làm đám giỗ cho nội ở Củ Chi. Mọi người dọn lên rồi sắp xếp thắp nhang cúng bái xong là dọn ra ăn luôn chứ không đợi tàn nhang như ở Củ Chi nhà tôi vẫn thường làm.

Các cô tôi ngồi nói chuyện vui với nhau

Các cô tôi ngồi nói chuyện vui với nhau

Bắt đầu, dọn lên mọi người đông đúc sum vầy, ăn uống được một lúc rồi bắt đầu ca hát, những ông thì người ca, người hát, người cổ vũ, phụ nữ thì tập trung lại để hỏi chuyện nhà một cách vui vẻ, còn tôi là người chộp lại những khoản khắc đó để lưu lại những kỷ niệm đẹp sau này.

Mọi người sum vầy bên nhau

Mọi người sum vầy bên nhau

Chiều đến tôi bắt đầu tiễn những cô chú ở xa về trước và sau đó cùng chú Út tôi đi bắt cá, tôi lại bắt đầu một trải nghiệm khác nữa khi được ngồi trên chiếc thuyền nhỏ ra giữa dòng sông cùng ba tôi và chú Út tôi trên hành trình kiếm “mồi tối”, và với tay nghề và kinh nghiệm của chú út tôi không bao lâu đã dính một con cá trà dinh bụng đầy trứng, và vài phút sau dính con khác to hơn nữa, tôi sướng lên vì cá sao dễ bắt quá. Nhưng đó cũng là con cuối cùng vì nước bắt đầu lên và không thể bắt thêm được nữa. Nhưng 2 con cũng là quá đủ để làm “mồi tối” rồi.

Hành trình tìm "mồi tối"

Hành trình tìm “mồi tối”

Và rồi đêm thứ 2 ở Tịnh Biên cũng tới, đêm này mới là đêm tôi có dịp nghe cô chú tôi nói chuyện về đời sống hằng ngày của họ, từ đó tôi thấy rằng cuộc sống của người dân nơi đây tuy không có nhiều tiện nghi, giải trí nhưng cuộc sống mới êm đềm làm sao, không tiếng ồn, không ô nhiễm, không sự lừa gạt dối trá, không lo lắng ăn trộm rình nhà. Người dân mộc mạc, chân chất rất hiền lành. Tôi thật sự rất rất thích nơi này.

Mộc mạc, chân chất

Mộc mạc, chân chất

Nhưng rồi buổi sáng mai cũng đã đến và thời gian ở bên cô chú tôi cũng không còn nhiều, chúng tôi bắt đầu chia tay trong bịnh rịnh mà tôi xúc động đến quên đi lời chia tay với họ nữa, đi được một hồi rồi tôi mới sực nhớ trong tiếc nuối và tự nhủ với lòng mình rằng, mình nhất định sẽ quay lại đây trong thời gian không xa nữa.

Nguyễn Văn Sang

mua-san-pham-trun-que

Chia sẻ là niềm vuiShare on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterEmail this to someoneShare on LinkedIn

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *